Các kinh và các bài đọc trong các thánh lễ, các bản văn ta đọc trong cuốn Thánh Kinh, các kinh thần vụ mà các linh mục thường đọc sang trưa chiều tối, rất nhiều bản là công trình dịch thuật của "Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ", mà chúng tôi muốn giới thiệu với độc giả trong bài này của tác giả Phạm Minh Tâm, hiện đang sống tại Melbourne, Úc châu.
Có một số Kitô hữu sau khi đọc sách Khải Huyền, thấy thánh Gioan coi con rồng là biểu tượng của ma quỷ, từ đó khi thấy người Á Đông coi trọng hay coi con rồng là điều tốt lành, liền cho rằng người Á Đông tôn kính ma quỷ, tôn vinh sự dữ. Đó là một hiểu lầm đáng tiếc.
Đức cha Lê Hữu Từ (1896–1967) là một trong những khuôn mặt mục tử nổi bật nhất của Giáo hội Công giáo Việt Nam thế kỷ XX. Giữa bối cảnh chiến tranh, hỗn loạn và áp lực chính trị nặng nề dưới thời chính quyền Hồ Chí Minh, ngài vẫn kiên định sống ơn gọi mục tử: bảo vệ đức tin, bảo vệ phẩm giá con người, và bảo vệ sự sống của đoàn chiên. Ngài đã trở thành biểu tượng của một mục tử can đảm, khôn ngoan, bất khuất, dám đứng lên trước bạo lực và bất công để gìn giữ tự do tôn giáo và sự an toàn của giáo dân.
Giáo hội Việt Nam đang sống trong một hoàn cảnh mà ít nơi trên thế giới phải chịu: một chế độ độc tài toàn trị, nơi công an và nhà nước có thể gây áp lực, đe dọa, khủng bố, hoặc bỏ tù bất kỳ ai dám nói điều bất lợi cho chế độ. Trong bối cảnh ấy, mọi giám mục, linh mục và giáo dân đều sống với một nỗi sợ âm thầm. Nỗi sợ ấy không phải là yếu đuối; nó là thực tế. Nó là không khí mà mọi người phải hít thở mỗi ngày. Nó là bóng tối bao phủ mọi quyết định, mọi lời nói, mọi hành động.
Trong đời sống Giáo hội, có những biến cố không chỉ gây xôn xao trong cộng đoàn, mà còn buộc người ta phải đặt lại những câu hỏi căn bản về bản chất của quyền bính và sự thật. Sắc lệnh ngày 7/7/2026 của Đức Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long mở án hình sự ngoại tư pháp đối với linh mục Antôn Đặng Hữu Nam là một biến cố như thế. Nó không chỉ là một văn bản pháp lý; nó là một tấm gương phản chiếu tình trạng khủng hoảng quyền bính trong giáo phận Vinh suốt nhiều năm qua.
Có một số Kitô hữu sau khi đọc sách Khải Huyền, thấy thánh Gioan coi con rồng là biểu tượng của ma quỷ, từ đó khi thấy người Á Đông coi trọng hay coi con rồng là điều tốt lành, liền cho rằng người Á Đông tôn kính ma quỷ, tôn vinh sự dữ. Đó là một hiểu lầm đáng tiếc.
Đêm Noel, mặc dù trời lạnh gía, hầu như mọi người đều vui vẻ đến nhà thờ để mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Lễ về, họ ăn réveillon thật vui vẻ, đầm ấm, hạnh phúc với những người thân yêu trong gia đình. Và sau đó họ qua đêm với chăn êm nệm ấm. Nhưng không phải tất cả mọi người đều được hạnh phúc như thế. Luôn luôn vẫn có những kẻ bất hạnh như em bé bán diêm được Nhà văn Andersen mô tả trong câu chuyện này.
Thế giới có nhiều dân tộc khác nhau, với những ngôn ngữ và những nền văn hóa khác nhau. Muốn đem Tin Mừng cứu rỗi đến cho các dân tộc khác với dân tộc của mình, mình phải diễn tả Tin Mừng ấy bằng ngôn ngữ của họ, và trình bày Tin Mừng ấy theo cung cách văn hóa của họ. Ngày nay, nền văn hóa giữa các dân tộc không còn khác biệt quá xa như xưa, nhưng lại có sự khác biệt về quan niệm, cách suy tư giữa thế hệ cha với thế hệ con. Việc phúc âm hóa của thế hệ cha cho thế hệ con cũng phải biết thích ứng với quan niệm và cách suy tư của thế hệ con. Đó chính là HỘI NHẬP VĂN HÓA THEO CHIỀU DỌC.
Tôn giáo và chính trị luôn như hai dòng chảy lớn, song song và đan quyện vào nhau. Tôn giáo hướng dẫn con người đi vào chiều sâu của lương tâm, của ý nghĩa sống, của những giá trị vượt lên trên lợi ích vật chất. Chính trị tổ chức đời sống chung, thiết lập luật pháp, bảo vệ công ích và trật tự xã hội. Hai thế lực ấy, tuy khác nhau về bản chất và mục tiêu, nhưng lại cần nhau như hai lá phổi của cùng một cơ thể xã hội.
Chúng ta thường được giáo dục để trở nên những đứa con tốt trong gia đình, nhưng rất ít khi chúng ta được giáo dục để trở nên những cha mẹ tốt, mặc dù đó là một nghệ thuật hết sức quan trọng cho hạnh phúc của ta cũng như cho tương lai con cái ta. Vì thế, đa số nhân loại khi lên làm cha mẹ đã không biết phải đóng vai trò đó thế nào cho sáng suốt.
Vụ xét xử Linh mục Đặng Hữu Nam tại Tòa Giám mục Vinh khiến trên mạng có biết bao ý kiến trái chiều nhau được đưa ra. Nhiều ý kiến có mục đích hướng dẫn dư luận theo hướng của người viết, trong đó có những ý kiến dường như của người bình dân, nhưng rất có thể lại khiến người bình dân suy nghĩ theo hướng ấy. Do thấy có nhiều người bị cuốn hút bởi những ý kiến này, nên tôi nghĩ cần phải làm cho vấn đề trở nên rõ hơn.
Sống trong cuộc đời là sống trong thời gian. Thời gian có quá khứ, hiện tại và tương lai. Quá khứ đã vuột khỏi tay ta, ta không làm chủ được. Tương lai thì chưa tới, không biết sẽ ra sao, ta cũng không làm chủ được. Ta chỉ có thể sống được trong hiện tại, và làm chủ được chính giây phút hiện tại này. Cuộc đời ta thế nào, hoàn toàn tùy thuộc vào những giây phút hiện tại ấy.
Rất nhiều việc lớn lao, có vẻ như vượt quá khả năng mà chúng ta phải làm cho xong. Thật ngao ngán, phải không? Nhưng với bí quyết «Chỉ nên nghĩ tới cây số trước mặt thôi» và với s kiên trì, chúng ta có thể làm được mọi sự.
Sự khác biệt trong suy nghĩ giữa hai cha con ─ Rất mong các bậc cha mẹ ý thức sự khác biệt về quan niệm, não trạng và tư tưởng giữa hai thế hệ thuộc hai nền văn hóa khác nhau. Chúng ta nên hiểu và giác ngộ sớm để cha mẹ và con cái dễ hòa hợp với nhau, và để đời sống trong mỗi gia đình sẽ đầm ấm hạnh phúc hơn.
Giới thiệu tác phẩm kinh điển của Joseph Höffner. Bản dịch Việt ngữ hiện đang được Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại thực hiện. Dẫn Nhập Cho Lần Tái Bản Thứ Ba Của Ấn Bản Mới. Có lẽ chẳng có cuốn sách giáo khoa nào về học thuyết xã hội công giáo thành công hơn tác phẩm „Học Thuyết Xã Hội Ki-tô Giáo“ của Joseph Höffner.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.