Khi người Kitô hữu sống trọn vẹn ba chức năng Vương đế, Tư tế và Ngôn sứ, Giáo Hội sẽ trở thành một cộng đoàn biết thánh hóa, làm chứng, phục vụ. Và chính lúc đó, Giáo Hội mới thực sự trở thành «muối cho đời» và «ánh sáng cho trần gian», là tác nhân hữu hiệu biến cải thế giới nên Nước Trời tại thế, như Đức Kitô đã muốn như thế từ thuở ban đầu.
Khi nhìn lại đời sống đạo của nhiều cộng đoàn, ta thấy chức năng tư tế – theo nghĩa nghi lễ – thường được nhấn mạnh quá mức, trong khi hai chức năng ngôn sứ và vương đế lại bị bỏ quên. Nhưng chính hai chiều kích này mới làm cho Kitô giáo trở thành một lối sống đạo thực tế, có khả năng biến cải thế giới, chứ không chỉ là một tôn giáo lễ hội.
Một đức tin không bước ra khỏi nhà thờ là một đức tin đã đánh mất hơi thở của Đấng đã nhập thể. Và khi Giáo Hội yên lặng trước bất công, Giáo Hội không còn là tiếng nói của Tin Mừng, mà chỉ còn là tiếng vọng yếu ớt của một thứ tôn giáo tự vệ. Đây là lúc chúng ta phải nói thẳng: đức tin không dấn thân là đức tin chết.
Sự thường và theo lý thì các linh mục, các giám mục cũng là những tông đồ, mục tử hay ngôn sứ, và mọi người đều rất có lý khi hiểu như thế. Nhưng dẫu sao cũng phải đau lòng mà công nhận rằng trong Giáo Hội vẫn có những linh mục hay giám mục không phải là tông đồ, chẳng phải mục tử hay ngôn sứ như thiên chức đã lãnh nhận đòi buộc.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.