Người Kitô hữu đừng bỏ quên chức năng «làm chủ» và «làm chứng» của mình

10/06/202610:24 CH(Xem: 881)
Người Kitô hữu đừng bỏ quên chức năng «làm chủ» và «làm chứng» của mình
Người Kitô hữu đừng bỏ quên
chức năng «làm chủ»
và «làm chứng» của  mình
aaaTrong ba nghĩa vụ ấy, là làm chủ, làm lễ và làm chứng,
hãy xem Đức Giêsu coi nghĩa vụ nào là quan trọng ưu tiên.
Ngài nói: «Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế» (Mt 9:13);
«Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý,
tình thương và sự chân thật» (Mt 23:23b);
«Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ,
mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh,
thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ,
đi làm hoà với người anh em ấy đã,
rồi trở lại dâng lễ vật của mình» (Mt 6:23-24)

 TIN MỪNG: Mt 10:26-33

(Chúa nhật 12 thường niên, 21/6/2026)

Hãy nói giữa ban ngày, đừng có sợ
(Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ Ngài:) (26) «Vậy anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che dấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. (27) Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng.»
(28) «Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục. (29) Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. (30) Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. (31) Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.
(32) «Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. (33) Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời».


CHIA SẺ

Bài Tin Mừng hôm nay nói về đức «vô úy» (không sợ) hay «can đảm» mà người Kitô hữu sẽ có, khi quyết tâm thi hành nghĩa vụ vương đế (làm chủ) và ngôn sứ (làm chứng) mà họ đã lãnh nhận khi chịu phép rửa tội. Bài Tin Mừng hôm nay nói rất mạnh đến sứ mạng của chúng ta là làm chứng cho Đức Giêsu: «Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng» (Mt 10:27). Sứ mạng ấy không phải là ta muốn làm hay không tùy ý ta, mà nó có thể đem đến những kết quả tốt: «Ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy» (Mt 19:32), hoặc hậu quả xấu: «Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy» (Mt 10:33).
 
1. Nghĩa vụ ngôn sứ trong đời sống Kitô hữu
Đây là một nghĩa vụ quan trọng nhưng người Kitô hữu thường lãng quên, phần lớn là do những người có trách nhiệm giáo dục trong Giáo Hội chưa quan tâm nhắc nhở hay nhấn mạnh đủ. Nói chung, người ta có khuynh hướng giản lược Kitô giáo vào nghĩa vụ tư tế (làm lễ, hay thờ phượng Chúa) mà bỏ quên hai nghĩa vụ còn lại là:
– vương đế (làm chủ bản thân, gia đình, xã hội và Giáo Hội), và
– ngôn sứ (làm chứng cho Thiên Chúa, cho chân lý, công lý và tình thương bằng lời nói và nhất là bằng đời sống).
Thật vậy, người ta thường coi việc đọc kinh, cầu nguyện, lãnh nhận các bí tích quan trọng hơn cả việc sống cho có tình có nghĩa với người khác. Nhiều mục tử coi bổn phận cử hành các bí tích cho con chiên còn quan trọng hơn cả việc làm chứng cho chân lý, công lý và tình thương, hơn cả nghĩa vụ bênh vực con chiên mình khi họ bị ức hiếp, đối xử bất công. Thậm chí hai nghĩa vụ sau không còn được coi là nghĩa vụ nữa. Hành xử như thế, người Kitô hữu đang trình bày cho thế giới bằng chính đời sống mình một thứ Kitô giáo què quặt, biến dạng, méo mó, một thứ Kitô giáo «thuốc phiện», đầy tính ru ngủ… Kitô giáo đó khác hẳn với thứ Kitô giáo do Đức Giêsu thiết lập, một Kitô giáo coi trọng sự thật, công lý, tình thương, mang nặng tính dấn thân và phục vụ.
Chúng ta cùng xét lại xem trong ba nghĩa vụ ấy Đức Giêsu coi nghĩa vụ nào là quan trọng ưu tiên. Ngài nói: «Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế» (Mt 9:13); «Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và sự chân thật» (Mt 23:23b); «Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình» (Mt 6:23-24); Ngài còn nhấn mạnh: «Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau» (Ga 13:35), chứ không phải ở dấu thánh giá, hay việc cầu nguyện, đi lễ, rước lễ, mặc dù những việc này không được bỏ hay coi thường (Mt 23:23c).
Bổn phận ưu tiên phải làm chứng cho tình yêu, nghĩa là phải thật sự yêu thương anh chị em mình – là hiện thân của Đức Giêsu – cũng được Thánh Gioan Kim Khẩu nhấn mạnh: «Anh em có muốn tôn kính thân thể Chúa Kitô không? Vậy thì đừng bỏ qua Ngài khi thấy Ngài trần truồng. Đừng tôn vinh Ngài với đủ gấm vóc lụa là trong đền thờ, trong khi lại bỏ mặc Ngài đang run lạnh và trần truồng ngoài trời. Đấng đã từng nói “Đây là mình Thầy” cũng chính là Đấng sẽ nói “Các ngươi đã thấy ta đói mà không cho ăn”… Có ích gì khi bàn Thánh Thể thì chất nặng những chén lễ bằng vàng, trong khi Đức Kitô đang hấp hối vì đói khát? Hãy cho Ngài hết đói khát đã, rồi mới lấy những gì còn lại mà trang hoàng bàn thờ!» (Tông huấn Giáo Hội tại châu Á, số 41§2). Có phải nhiều người chúng ta trong thực tế đã quan niệm và hành xử khác hẳn không?
Dù vô tình hay cố ý, sự giản lược hay bỏ quên hai nghĩa vụ sau rất dễ hiểu, vì trong bất kỳ tôn giáo nào, việc thờ cúng hay cầu xin thần linh cũng hứa hẹn nhiều lợi lộc (về thiêng liêng cũng như vật chất) cho người thi hành nó. Động lực thúc đẩy người ta thờ cúng hay cầu xin nhiều khi là vị kỷ, vì ích lợi cá nhân cho dù là thiêng liêng. Và sự quan trọng hóa việc thờ cúng thần linh chẳng những không làm mất mát gì cho giới tăng lữ mà còn đem lại cho họ rất nhiều quyền và lợi. Còn hai nghĩa vụ kia mang tính vị tha, đòi hỏi tất cả những ai muốn thi hành nó phải xả thân, hy sinh, chấp nhận mất mát, thiệt thòi. Tuy nhiên, hai nghĩa vụ này rất cần thiết cho quyền lợi chung của con người, của xã hội và Giáo Hội. Muốn thi hành hai nghĩa vụ này, cần phải «dám», phải «vô úy», «không sợ», phải can đảm chấp nhận đau thương. Đừng nghĩ rằng có đức «vô úy» rồi thì ta mới thi hành được nghĩa vụ ngôn sứ, mà hãy nghĩ rằng ta sẽ có nhân đức này khi ta quyết tâm thi hành nghĩa vụ ấy. Đừng sợ rằng mình không có can đảm, hãy sợ rằng mình không muốn can đảm.
 
2.  Tại sao lại «đừng sợ»?
Đức Giêsu đưa ra một số lý do để khuyên ta đừng sợ:
a) Phải sợ Thiên Chúa hơn sợ người ta
Ngài đã đưa ra một nỗi sợ lớn hơn để tiêu diệt nỗi sợ nhỏ hơn. Ngài nói: «Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục». Thật vậy, rất có thể một ngày nào đấy Vua Giêsu nói với ta: «Quân bị nguyền rủa kia, hãy đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn…» (Mt 25:41tt). Hoặc «Phường hèn nhát kia, hãy xéo khỏi mặt Ta, vì các ngươi đã không dám làm chứng, không dám nói sự thật để bênh vực công lý, bênh vực Ta khi Ta bị đàn áp, bách hại, hàm oan…». Bài Tin Mừng cũng nói: «Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy» (Mt 10:33). Nghĩ như thế, ta sẽ có thêm can đảm để nói và làm những gì cần phải nói phải làm. Không chấp nhận tai họa nhỏ để rồi phải chấp nhận một tai họa lớn gấp bội thì thật là ngu xuẩn!
b) Phải tin vào phẩm giá cao quý của mình và tình thương quan phòng của Thiên Chúa
Con người – nhất là người Kitô hữu – là «con cái Thiên Chúa» (Mt 5:15; Rm 8:14.16; Gl 3:26; 4:6), được dựng nên «giống như Ngài» (St 1:26), «theo hình ảnh của Ngài» (1:26.27), được «thông phần bản tính Thiên Chúa» (1Pr 1:4), được Thiên Chúa yêu thương (Ga 3:16; 1Ga 3:1). Như vậy, con người có một phẩm giá hết sức cao quí. Cao quí đến nỗi Thiên Chúa đã phải sai Con Một mình xuống thế chịu chết cho con người (Rm 5:6-8; 1Cr 15:3). «Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào», thế mà «không một con nào rơi xuống đất ngoài thánh ý Thiên Chúa». Là con cái Thiên Chúa, được thông phần bản tính Ngài, ta quí giá hơn chim sẻ hàng tỷ lần: «anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ», đến nỗi «tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi»! Như vậy, có chuyện gì xảy đến với ta khi ta làm chứng cho Ngài lại không do thánh ý Ngài?
3. Xét mình
Như vậy, nếu có đức tin, ta sẽ không sợ. Nhưng liệu ta có đủ đức tin để không sợ hầu làm chứng cho Thiên Chúa, cho chân lý, công lý chăng? Rất có thể ngoài miệng ta tuyên xưng đức tin rất mạnh mẽ, đồng thời sẵn sàng kết án những kẻ tuyên xưng khác với ta. Nhưng nếu thành thực xét lại niềm tin của ta vào sự quan phòng của Thiên Chúa để dám dấn thân thật sự, rất có thể ta lại thấy đức tin ta còn yếu kém hơn cả những kẻ ta kết án! Và để khỏi phải dấn thân như đức tin và lương tâm đòi hỏi, ta thường nại vào sự khôn ngoan và thận trọng. Nhưng quả thật khó mà xác định được lằn ranh giữa khôn ngoan và hèn nhát! Ta có thể nhân danh sự khôn ngoan để có thể hèn nhát «một cách có lý» hầu không ai chê trách được! Và cũng như thầy tư tế, thầy Lê-vi và người Do Thái trong dụ ngôn người Samari nhân hậu (Lc 10:30-37), ta có thể nhân danh nghĩa vụ tư tế (làm lễ) để khỏi phải làm nghĩa vụ ngôn sứ (làm chứng) của mình. Đó quả là vấn đề tế nhị của lương tâm mà mỗi Kitô hữu cần năng tự vấn!
o0o
Nếu ta là người nhút nhát, ta có  thể cầu nguyện với Chúa:  «Lạy Cha, con là người nhút nhát, nhưng con lại không muốn sống hèn nhát, không muốn trở nên một thằng hèn. Con muốn con có thật nhiều tình yêu đối với Cha và tha nhân, và niềm tin vững mạnh vào sự quan phòng đầy yêu thương của Cha, vì chỉ có tình yêu và niềm tin mới giúp con can đảm thật sự. Cũng như người mẹ vì yêu thương con mà trở nên vô cùng can đảm, sẵn sàng chấp nhận đau khổ và cả cái chết khi con mình gặp nguy hiểm. Xin Cha hãy giúp con tin và yêu nhiều hơn nữa! Amen».

Nguyễn Chính Kết 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2026(Xem: 1)
Những tranh luận gần đây trong Giáo phận Vinh đã cho thấy một điều đáng lo ngại: nhiều Kitô hữu phán đoán theo cảm tính, theo sự yêu, ghét cá nhân, hoặc theo những quan niệm luân lý chưa được đào sâu. Vì thế, tôi nhận ra rằng, trước khi phán đoán bất cứ sự việc nào trong Giáo Hội, chúng ta cần trở về với nền tảng thần học luân lý Kitô giáo, nền tảng mà mọi Kitô hữu, bất kể chức vụ hay hoàn cảnh, đều phải dựa vào.
16/07/2026(Xem: 119)
Trong lịch sử Giáo hội, ánh sáng của Tin Mừng nhiều khi đến từ những con người âm thầm, nhưng can đảm, dám đứng về phía những người bị chà đạp. Chẳng những họ bị bách hại bởi quyền lực thế tục, và đôi khi họ cũng bị bạc đãi bởi chính quyền bính tôn giáo trong thời đại của họ. Nhưng chính họ, bằng đời sống, thậm chí bằng đau khổ hay cái chết của mình, đã trở thành những chứng nhân sáng ngời cho công lý Tin Mừng và cho Học thuyết Xã hội Công giáo.
15/07/2026(Xem: 668)
Một trong những tác động sâu sắc nhất của vụ Cha Đặng Hữu Nam là sự thức tỉnh của lương tâm Kitô giáo. Khi một linh mục bị trừng phạt vì dấn thân cho người nghèo, thì người tín hữu phải tự hỏi: «Chúng ta đang sống theo Tin Mừng hay đang sống theo nỗi sợ?» Khi một giám mục im lặng trước bất công, thì người tín hữu phải tự hỏi: «Chúng ta đang vâng phục Chúa hay vâng phục thế quyền?»
14/07/2026(Xem: 252)
Để có được Nước Trời, hay để theo Chúa, điều quan trọng nhất mà ta phải ưu tiên «bán đi» hay từ bỏ, đó chính là «cái tôi» của ta. Nếu ta chưa từ bỏ chính «cái tôi» của ta, thì tất cả những gì ta từ bỏ, vẫn bị kể như chưa từ bỏ gì cả. Có từ bỏ chính «cái tôi» của ta, thì tất cả những từ bỏ khác của ta mới có giá trị trước mặt Thiên Chúa.
14/07/2026(Xem: 291)
Bản thân chúng ta cũng giống như «ngọc còn trong đá», nên ta vẫn tưởng mình chỉ là cục đá tầm thường. Nếu chỉ là cục đá tầm thường, chẳng ai có thể mài dũa nó thành ngọc quí giá được. Nhưng bản chất chúng ta giống như ngọc quý còn trong đá, nhưng «Ngọc kia chẳng dũa chẳng mài, cũng thành vô dụng, cũng hoài ngọc đi» (Ca dao). Vậy khi biết mình bản chất là ngọc, ta phải biết tự mài dũa để trở nên ngọc vô giá.
FOLLOW US
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN MỚI
Thông tin của bạn được giữ kín tuyệt đối và có thể hủy đăng ký bất cứ lúc nào. Nhập địa chỉ email của bạn
THÔNG TIN LIÊN LẠC