Đây là câu chuyện của một đứa trẻ bụi đời tại Hoa Kỳ, có bố là lính Mỹ chiến đấu tại Việt Nam, nhưng mồ côi bố từ nhỏ vì bố bị đụng xe tử nạn sau khi đưa cả gia đình về Hoa Kỳ. Mẹ nó đi lấy chồng khác khiến nó không thích sống với bố ghẻ nên nó chấp nhận sống lang thang đầu đường xó chợ trên đất Hoa Kỳ. Nhờ được một phụ nữ Việt Nam chăm sóc, dậy dỗ nó như một người mẹ ruột, nên nó đã trở nên một con người hữu dụng.
Sự khác biệt trong suy nghĩ giữa hai cha con ─ Rất mong các bậc cha mẹ ý thức sự khác biệt về quan niệm, não trạng và tư tưởng giữa hai thế hệ thuộc hai nền văn hóa khác nhau. Chúng ta nên hiểu và giác ngộ sớm để cha mẹ và con cái dễ hòa hợp với nhau, và để đời sống trong mỗi gia đình sẽ đầm ấm hạnh phúc hơn.
Người già thường bị thiếu 3 cái:
─ thiếu bạn bè (vì bạn bè lần lượt ra đi),
─ thiếu ăn (vì ăn không ngon miệng),
─ thiếy vận động (vì ngại cử động)
Nhưng muốn sống lâu phải khắc phục 3 cái thiếu ấy..
Nếu mọi thực tại đều chỉ có một mặt và không biến đổi, thì cái gì đúng sẽ mãi mãi là đúng. Nhưng khổ nỗi mọi thực tại đều có nhiều mặt khác nhau và thường thay đổi, lúc thế này lúc lại thế khác. Vì thế, người nhìn thấy mặt này, người nhìn thấy mặt khác: khi cùng nói về thực tại ấy, họ nói khác nhau mặc dù cả hai đều nói trung thực. Hai người cùng nói về một vật: một người nhìn thấy quả trứng tại một vị trí nhất định, hôm sau, người kia nhìn thấy cũng chính tại vị trí ấy một con gà con. Hai người nói khác nhau, vậy ai đúng?
Trong cuộc đời, ai cũng muốn mình hạnh phúc. Rất nhiều người quan niệm phải có nhiều tiền, phải có nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con khôn, v.v... mới hạnh phúc. Nhưng nếu họ còn mơ ước những gì cao hơn những gì họ đang có mà không đạt được, thì họ vẫn chẳng hạnh phúc. Trái lại, có rất nhiều người chẳng có nhiều tiền, chẳng có những thứ mà ai cũng mơ ước ấy, lại cảm thấy mình hạnh phúc. Bí quyết hay mật mã của hạnh phúc là gì?
Tự ti mặc cảm là một cản trở rất lớn để ta có thể tự phát triển bản thân. Tự ti khiến ta không dám suy nghĩ độc lập, không dám dùng lương tri và lương tâm mà Thiên Chúa ghi khắc trong bản thân mình từ khi mình hiện hữu để nhận định phán đoán. Tự ti khiến mình luôn luôn cho rằng mình hèn kém hơn người khác. Tự ti không phải là khiêm nhường đích thực, mà mặt trái của nó chính là kiêu ngạo, tự tôn, vì mình vẫn quá chú trọng đến bản thân mình, mình sợ bị người khác đánh giá, trong khi người khiêm nhường đích thực thì không quá chú trọng về bản thân mình như vậy.
Tôi, Trần Văn Giang, bắt đầu bước vào tuổi 73. Đã về hưu được 4 năm vì lý do sức khỏe (tạm gọi là «4 Cao»: Cao đường, Cao máu, Cao mỡ và Cao niên!). Tôi xin ghi lại những thay đổi của tôi bắt đầu từ buổi đầu của tuổi Thất Thập để chia sẻ cùng quý vị tuổi trẻ hơn, cũng như già hơn tôi. May ra những dòng sau đây đóng góp thêm được vài hòn sạn vào trong cái sàng trí tuệ và khôn ngoan của cuộc sống,
Có một chân lý rất nghịch lý về «Cái tôi» của mỗi người: Tôi càng muốn phình to «Cái tôi» của mình, thì «Cái tôi» ấy càng kém giá trị, càng không được người khác nể trọng. Trái lại, tôi càng coi «Cái tôi» của mình nhỏ bé, thì nó càng trở nên có giá trị, và được mọi người nể trọng và khâm phục.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.