Yêu thương và Chia sẻ
Phanxicô Xaviê Trần
Đối với Kitô hữu, Mùa Vọng là một mùa linh thiêng, nhưng đối với xã hội Tây Âu, đây là mùa sắm quà và tặng quà, và đối với Việt Nam là mùa đám cưới. Tôi bỗng nhớ lại món «quà cưới» tuyệt vời mà Thiên Chúa đã trao để «kết duyên» cùng nhân loại, ấy là Chúa Giêsu, người Con chí ái của Người. Và rồi, tình yêu chia sẻ ấy được nhắc đến trong Mùa Vọng, để cho con cái Chúa cũng biết yêu thương và chia sẻ như Người. Trong thế giới mà người ta nói quá nhiều đến quyền lợi, một cử chỉ chia sẻ luôn làm cho ta cảm nhận một cách cụ thể tình yêu muôn đời trao ban của Thiên Chúa Giáng Trần.
Cách đây một tuần, một cặp vợ chồng ở San Jose gửi về Việt Nam cho tôi một số tiền kèm với những lời sau:
«... Trong dịp chờ đón ngày ghi nhớ Mầu Nhiệm Yêu Thương, Niềm Vui ơn Cứu Độ, tụi em xin được chia sẻ cùng thầy một chút quà nhỏ bé nhưng gói trọn lòng biết ơn và yêu thương... Em gửi về cho thầy (số tiền này để) kính tặng những Tông Đồ vô danh, “Những Matthia trầm mình trong lòng nhân thế” mà em được nghe thầy chia sẻ, trong đó có cha X.., cha Y.. (tôi xóa tên các linh mục), các soeurs âm thầm một đời hiến thân, phục vụ cho người nghèo, người bệnh tật, người đau khổ... Những chứng nhân sống động của Chúa Kitô!»
Sau khi tôi trao lại cho cha X.. một phần số tiền ấy, cha đã cám ơn hai vợ chồng. Nhận thư cám ơn, họ trả lời cha, và forward cho tôi.
«.... Christmas năm nay, chúng con không mua sắm quà tặng, vì chúng con muốn dùng những món quà ấy để trao gửi đến những người âm thầm gánh mang trách nhiệm thay cho chúng con. Một chút chia sẻ nhưng gói gọn lòng biết ơn và yêu thương, cha... nhé!»
Chia sẻ là mất mát, chia sẻ là hy sinh; nhưng đã là người em của Chúa Kitô, người Con của Chúa Cha, thì họ chấp nhận mất mát hy sinh để mà chia sẻ. Vì họ hiểu rằng cách đón nhận niềm vui dồi dào nhất là chia sẻ niềm vui của mình trong sự hy sinh. Và họ không phải là những người duy nhất.
Tôi nhớ lại vào khoảng năm 2000, một cặp vợ chồng trẻ người Pháp, tên là Damien và Emma Breuillot, «hưởng» tuần trăng mật, bằng cách đi xe đò từ Bắc vào Nam, và cư ngụ ở những khách sạn rẻ tiền. Khi đến Sàigon, họ tặng cho một Trung Tâm nuôi dạy Trẻ Em Đường Phố một số tiền là 10,000 Francs. Tôi hỏi họ: «Anh chị trẻ quá thì tiền đâu mà tặng một số lớn như thế, ngay sau khi thành hôn?». Họ trả lời: «Khi chúng tôi sắp làm đám cưới, chúng tôi nghĩ đến những người bất hạnh đang sống khổ sở trong lúc mình tràn đầy hạnh phúc. Thế là chúng tôi muốn chia sẻ một phần hạnh phúc ấy cho họ. Khi gửi thiệp mời thân hữu dự tiệc, chúng tôi xin họ đừng mua quà cưới mà gửi tiền mặt cho chúng tôi, vì toàn bộ quà tặng của họ sẽ được chúng tôi trao lại cho những người bất hạnh ở Việt Nam. Sau đám cưới, chúng tôi tổng kết gần 20,000 Francs tiền tặng. Chúng tôi sang Việt Nam để chia 10,000 Francs cho một Nhà Nuôi Trẻ Khiếm Thị tại Hà Nội, và 10,000 cho Trung Tâm Saigon này.»
«Chúng tôi muốn chia sẻ một phần hạnh phúc cho họ». Sự chia sẻ hạnh phúc này, không chỉ xảy ra ở Mỹ, ở Pháp, mà cũng còn xảy ra tại Việt Nam. Cách đây mấy năm, hai anh chị sắp kết hôn đến gặp cha TL để xin tổ chức một ngày đám cưới cho thật ý nghĩa. Họ bảo: «Chúng con muốn đám cưới của chúng con sẽ là một kỷ niệm của những người chia sẻ với nhau một Tình Yêu xuất phát từ Thiên Chúa! Như thế, chúng con nên tổ chức đám cưới của mình ở đâu?». Cha hỏi nửa đùa nửa thật: «Anh chị thực sự muốn chia sẻ theo gương Chúa à? Trong phúc âm, Chúa nói: “Khi anh em đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, anh em mới thật có phúc” (Lc 14, 13-14). Anh chị có dám làm như thế không?» Vài ngày sau, hai anh chị đến gặp cha TL và trình: «Thưa cha, chúng con đã suy nghĩ kỹ. Xin cha giúp chúng con làm lễ cưới tại trại phong Thanh Bình. (Trại Thanh Bình là trại của những người phong đã lành bệnh, nhưng bị xã hội xa lánh vì vẫn mang những dấu vết của bệnh phong trên thân thể của mình). Sau thánh lễ, chúng con sẽ làm tiệc cưới tại đấy, và khách mời của chúng con, ngoài những thành viên hai gia đình, thì chỉ là những người bạn rất thân cùng với các gia đình trong trại ấy.» Tiệc cưới của anh chị đã diễn ra đúng như dự kiến. Bữa tiệc thật đạm bạc so với các tiệc cưới ở Sàigòn, nhưng niềm vui chia sẻ của anh chị chắc chắn sẽ là một dấu ấn cho suốt cuộc sống hôn nhân của mình.
Mùa Vọng cũng là mùa sắm quà và mùa đám cưới. Mong sao Mùa Vọng cũng là mùa mà Kitô hữu biết «nghĩ đến những người bất hạnh đang sống khổ sở trong lúc mình tràn đầy hạnh phúc», để rồi chia sẻ với anh chị em mình như một quà tặng dâng lên Chúa Hài Đồng: «Lạy Chúa, một chút quà nhỏ bé nhưng gói trọn lòng biết ơn và yêu thương...».
Mùa Vọng cũng là mùa sắm quà và mùa đám cưới. Mong sao Mùa Vọng cũng là mùa mà Kitô hữu biết «nghĩ đến những người bất hạnh đang sống khổ sở trong lúc mình tràn đầy hạnh phúc», để rồi chia sẻ với anh chị em mình như một quà tặng dâng lên Chúa Hài Đồng: «Lạy Chúa, một chút quà nhỏ bé nhưng gói trọn lòng biết ơn và yêu thương...».
Phanxicô Xaviê Trần
- Từ khóa :
- chia sẻ mùa giáng sinh
Gửi ý kiến của bạn










