Đức cha Lê Hữu Từ, Mẫu gương mục tử can đảm cho Giáo hội Việt Nam hôm nay

01/08/202611:13 SA(Xem: 515)
Đức cha Lê Hữu Từ, Mẫu gương mục tử can đảm cho Giáo hội Việt Nam hôm nay

Đức cha Lê Hữu Từ,

Mẫu gương mục tử can đảm

cho Giáo hội Việt Nam hôm nay

aaa

Thời nay, ít nhiều giống như thời Bắc Việt trước 1975,

các giám mục Việt Nam đang sống trong một môi trường

mà sự thật thường bị bóp méo, bị kiểm soát, bị giới hạn.

Chính vì thế, chứng tá của Đức cha Lê Hữu Từ

trở thành nguồn soi sáng tuyệt vời:

mục tử phải trung thành với sự thật,

mục tử phải trung thành với lương tâm,

mục tử phải trung thành với Tin Mừng,

dù điều đó đôi khi đòi hỏi sự can đảm thầm lặng.


(Bài này tôi lấy cảm hứng từ bài  của bà Phạm Minh Tâm, bài ấy giúp tôi ôn lại cuộc đời mục tử rất thánh thiện nhưng cũng rất can đảm của một vị giám mục mà tôi rất cảm phục. Tôi nghĩ bài của bà rất thích hợp cho công việc mục vụ của Giáo Hội Việt Nam hôm nay.)

Trong lịch sử Giáo hội Việt Nam: Đức cha Tađêô Lê Hữu Từ (1896-1967) là một trong những khuôn mặt mục tử đã sống trọn vẹn căn tính Giám mục như hình ảnh sống động của Đức Kitô Mục Tử Nhân Lành giữa một thời đại đầy thử thách. Ngài không chỉ là một nhà lãnh đạo giáo phận, nhưng là một người cha thiêng liêng, một người bảo vệ đoàn chiên, và một chứng nhân của lương tâm Kitô giáo trong bối cảnh xã hội bị chi phối bởi ý thức hệ và áp lực chính trị.
Hôm nay, khi Giáo hội Việt Nam tiếp tục bước đi trong một môi trường xã hội phức tạp, đôi khi đầy áp lực và giới hạn, chứng tá của Đức cha Lê Hữu Từ vẫn vang vọng như một lời mời gọi thiêng liêng dành cho các mục tử: hãy can đảm sống theo lương tâm, theo thánh ý Thiên Chúa, hơn là theo những áp lực của thời cuộc.
Đây không phải là lời phê phán, nhưng là lời khích lệ, bởi chính Giáo hội luôn cần những mẫu gương mục tử như thế để soi đường.
Giam muc Le Huu TuGiám mục Tađêô Lê Hữu Từ (1896-1967), nguyên Giám mục Phát Diệm (1945-1959)
 
1. Một mục tử biết đặt Thiên Chúa lên trên mọi quyền lực trần thế
Đức cha Lê Hữu Từ đã sống một điều mà Tin Mừng đòi hỏi nơi người mục tử: đặt Thiên Chúa lên trên mọi quyền lực, và đặt đoàn chiên lên trên mọi tính toán.
Trong bối cảnh xã hội bị chi phối bởi ý thức hệ thời Hồ Chí Minh, ngài vẫn giữ được sự tự do nội tâm của người mục tử: tự do để nói sự thật, tự do để bảo vệ đoàn chiên, tự do để sống theo lương tâm Kitô giáo.
Sự tự do ấy không đến từ sức mạnh chính trị, nhưng đến từ sự kết hợp sâu xa với Đức Kitô, Đấng đã nói: «Sự thật sẽ giải phóng anh em» (Ga 8:32); «Anh em đừng sợ những kẻ giết được thân xác, mà sau đó không làm gì hơn được nữa. Thầy sẽ chỉ cho anh em biết phải sợ ai: hãy sợ Đấng đã giết rồi, lại có quyền ném vào hoả ngục» (Lc  12:4-5).
Ngày nay, các giám mục Việt Nam cũng đang sống trong một môi trường đầy giới hạn và áp lực. Nhưng chính vì thế, chứng tá của Đức cha Lê Hữu Từ lại càng trở nên nguồn cảm hứng thiêng liêng: một mục tử có thể giữ được tự do nội tâm ngay cả khi bên ngoài bị ràng buộc.
 
2. Một mục tử biết hiến mình vì đoàn chiên
Tin Mừng Gioan ghi lại lời Đức Giêsu: «Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên.» (Ga 10:11). Đức cha Lê Hữu Từ đã sống trọn vẹn câu Lời Chúa này. Ngài đứng giữa chiến tuyến không phải như một nhà chính trị, nhưng như người cha, sẵn sàng trở thành lá chắn cho đoàn chiên trước bạo lực và bất công.
Ngày nay, các giám mục Việt Nam cũng đang đối diện với những thách đố khác: áp lực từ nhà nước, sự giám sát chặt chẽ, những giới hạn trong tiếng nói công khai, những nguy cơ khi bảo vệ quyền lợi của giáo dân.
Không ai có thể đòi hỏi các ngài phải hành động giống hệt Đức cha Lê Hữu Từ, vì hoàn cảnh mỗi thời mỗi khác. Nhưng chứng tá của ngài vẫn là lời nhắc nhở hiền lành: mục tử được mời gọi hiến mình, dù trong những cách âm thầm và kín đáo nhất.
 
3. Một mục tử của sự thật và lương tâm
Đức cha Lê Hữu Từ không để ý thức hệ định nghĩa con người, không để quyền lực định hướng lương tâm. Ngài chọn đứng về phía sự thật, vì sự thật là nền tảng của Tin Mừng.
Ngày nay, các giám mục Việt Nam cũng đang sống trong một môi trường mà sự thật đôi khi bị bóp méo, bị kiểm soát, bị giới hạn. Chính vì thế, chứng tá của Đức cha Lê Hữu Từ trở thành nguồn soi sáng: mục tử phải trung thành với sự thật, mục tử phải trung thành với lương tâm, mục tử phải trung thành với Tin Mừng, dù điều đó đôi khi đòi hỏi sự can đảm thầm lặng.
Không phải lúc nào sự can đảm cũng mang hình thức đối đầu. Đôi khi sự can đảm là kiên trì giữ lương tâm, không để mình bị khuất phục, không để Tin Mừng bị bóp méo, không để đoàn chiên bị bỏ rơi.
 
4. Một mẫu gương để nâng đỡ, không phải để phê phán
Khi nhắc đến Đức cha Lê Hữu Từ, chúng ta không nhằm so sánh hay phê phán các giám mục Việt Nam hôm nay. Mỗi thời đại có những thách đố riêng, mỗi mục tử có những giới hạn và hoàn cảnh riêng. Nhưng Giáo hội luôn cần những mẫu gương để soi đường. Và Đức cha Lê Hữu Từ là một mẫu gương như thế: mẫu gương của lòng can đảm, mẫu gương của lương tâm, mẫu gương của sự tự do nội tâm, mẫu gương của tình yêu mục tử.
Khi các giám mục Việt Nam đọc về ngài, điều mong muốn không phải là sự so sánh, nhưng là sự khích lệ: một lời mời gọi sống căn tính mục tử với trái tim rộng mở, lương tâm ngay thẳng, và sự trung tín với Thiên Chúa hơn mọi áp lực của thời cuộc.
o0o
Một lời mời gọi thiêng liêng cho Giáo hội Việt Nam
Đức cha Lê Hữu Từ đã để lại một di sản thiêng liêng quý giá: một đời mục vụ được thấm nhuần Thánh Thần, một lương tâm được soi sáng bởi Tin Mừng, một trái tim mục tử biết hiến mình cho đoàn chiên.
Trong bối cảnh hôm nay, khi Giáo hội Việt Nam vẫn đang bước đi giữa những giới hạn và áp lực, chứng tá của ngài trở thành lời mời gọi dành cho các mục tử: hãy can đảm theo tiếng Chúa, hãy trung tín với lương tâm, hãy đặt đoàn chiên lên trên mọi tính toán, hãy sống tự do nội tâm của người mục tử, và hãy để Tin Mừng định hướng mọi quyết định.
Đây không phải là lời phê phán, nhưng là lời nâng đỡ, để mỗi giám mục Việt Nam, trong hoàn cảnh riêng của mình, có thể tìm thấy nơi Đức cha Lê Hữu Từ một người anh cả, một người cha, và một mẫu gương mục tử bất khuất để soi sáng hành trình mục vụ của mình hôm nay.
Nguyễn Chính Kết
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2026(Xem: 61)
Nhiều khi ta ước nguyện, quyết tâm mà không thành tựu, chính vì ta thiếu niềm tin, tin không đủ mạnh. Vì đức tin của ta nhiều khi chỉ là thứ đức tin được chấp nhận một cách lý thuyết hay chỉ được tuyên xưng mạnh mẽ ngoài miệng thôi. Đó là thứ đức tin bằng lời nói chứ không phải đức tin bằng hành động. Nếu có đức tin thật sự và vững vàng, ta sẽ có một sức mạnh tinh thần rất đáng kể, và đời sống của ta chắc chắn sẽ thay đổi theo chiều hướng lạc quan.
06/08/2026(Xem: 79)
Trong cuộc đời, rất nhiều khi ta bị/được Thiên Chúa thử thách, nghĩa là Ngài cố tình để ta lâm vào cảnh đau khổ, cùng khốn, khó khăn. Nhưng cuộc thử thách nào cũng phát xuất từ tình thương vô biên của Ngài đối với ta. Vì thử thách trong một mức độ nào đó là rất cần thiết để giúp con người tiến bộ, phát triển đức độ hoặc tài năng. Qua thử thách ta mới được rèn luyện nên vững vàng, bản lãnh. Và nhờ có thử thách ta mới chứng tỏ được đức tin, đạo đức, tài năng hay bản lãnh của ta tới mức độ nào.
02/08/2026(Xem: 399)
Phải nói rằng, trong mọi thời đại, Giáo Hội luôn phải đối diện với một thực tại đau đớn: quyền lực thế tục có thể gây áp lực trên quyền bính tôn giáo, và đôi khi sự áp lực ấy nhằm vào chính những mục tử đang cố gắng sống trung thành với Tin Mừng. Trong bối cảnh các chế độ độc tài, nơi quyền lực sẵn sàng sử dụng mọi phương tiện, kể cả tội ác, để đạt được điều họ muốn, vấn đề trở nên sắc bén hơn: một giám mục khi bị nhà cầm quyền áp lực phải xử sự thế nào cho đúng với lương tâm? Và một linh mục khi bị bề trên buộc phải im lặng thì phải làm gì để trung thành với Chúa?
28/07/2026(Xem: 424)
Không ai có được đức tin thực nghiệm nếu không từng sống thật, sống đúng như những điều mình tin. Khi đem những điều mình tin cách lý thuyết ra để sống trong thực tế, ta sẽ dần dần chứng nghiệm được những điều mình tin ấy là đúng thật. Cứ tiếp tục như thế, đức tin của ta ngày càng vững mạnh hơn. Nếu ta chưa có đức tin thực nghiệm, chính là vì khi gặp thử thách, ta chưa thật sự dấn thân, dám sống đúng như niềm tin của mình.
28/07/2026(Xem: 496)
Khi các tông đồ nhận ra Đức Giêsu, Ngài liền nói: «Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!». Một trong những đặc tính căn bản của Đức Giêsu là, khi ta gặp được Ngài, Ngài làm cho tâm hồn ta được bình an, Ngài tiêu hủy mọi nỗi sợ hãi của ta, làm ta nên mạnh mẽ. Khi gặp các tông đồ, Ngài hay nói: «Bình an cho anh em!». Và bình an của Ngài là thứ bình an «không ai lấy mất được». Nếu ta gặp được Ngài khi cầu nguyện, ta cũng được bình an và mạnh mẽ như vậy. Vấn đề là ta có thật sự gặp được Ngài hay không?
FOLLOW US
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN MỚI
Thông tin của bạn được giữ kín tuyệt đối và có thể hủy đăng ký bất cứ lúc nào. Nhập địa chỉ email của bạn
THÔNG TIN LIÊN LẠC